Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

EM VỀ BÊN NỚ

        EM VỀ BÊN NỚ


   Không đưa em về bên nớ,
   Sài Gòn chiều ni rất buồn.
   Cơn mưa đầu mùa đến vội,
   Bùi ngùi níu bước chân qua.

   Chiều ni em về bên nớ,
   Ngậm ngùi tiếc thương một đời.
   Tháng ngày yêu thương thơ dại,
   Chỉ còn môi nhớ bờ môi.

   Dòng sông nào chôn kỷ niệm,
   Một thời tắm mát tuổi thơ,
   Con đường chúng mình ngày đó,
   Bây chừ ai đón, ai đưa?

   Chiều ni không ai ghé qua,
   Vườn xưa vào ra quạnh quẽ.
   Bên trời buồn vui cô lẻ,
   Nhớ nhau tình đã lỡ rồi.

   “Đưa người không đưa sang sông,
   Sao nghe có sóng trong lòng”*
   Nụ hôn gửi em lần cuối,
   Đời còn chi nữa mà mong.

                      *Thơ Thâm Tâm
  


Dòng sông nào chôn kỷ niệm


Con đường chúng mình ngày đó

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

VUI BUỒN RESORT

         VUI BUỒN RESORT

     Mình là chuyên gia ăn theo các cháu đi nhà hàng, shopping hay đi chơi xa khi có dịp rãnh. Hễ bố mẹ các cháu tổ chức đi nghỉ dưỡng thường luôn có ông bà ngoại đi theo hoặc  cháu Kitty theo đoàn Ấu sinh đi cắm trại cuối học kỳ hay cuối năm học thì ông bà ngoại già lại có dịp theo cháu. Những chuyến đi như thế thường làm mình cảm thấy thoải mái vì được thoát ra khỏi nếp sống đều đều hằng ngày, được biết những cảnh quan, môi trường sống khác lạ, được thưởng thức những đặc sản địa phương mà nếu không đi thì chỉ có thể biết trên qua sách vở, báo chí…Ở đây tôi dùng chữ resort để chỉ chung những khu nghỉ dưỡng cho gọn, chứ thực ra đi nghỉ ở resort tôi chỉ đi có một lần vì mắc quá.   Khu du lịch mình cảm thấy nản nhất là M. ở Huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu mà mình đi theo đoàn cắm trại của cháu Kitty hôm 26 và 27 Tết vừa rồi. Đó là một khu du lịch có địa thế đẹp với phía trước là biển xanh, cát trắng với hàng phi lao dài mút mắt suốt ngày ru trong gió và phía sau là dòng sông Ray xanh ngắt êm đềm. Tuy nhiên đây là một khu du lịch kỳ lạ! Địa thế đẹp là thế nhưng du khách không cảm thấy dễ chịu chút nào khi ngã lưng trên những chiếc ghế tre đặt dưới những chói lá tròn trong những rặng dương liễu ven biển. Gió từ ngoài biển cứ hồng hộc thổi suốt ngày không một giây ngưng nghỉ làm du khách chóng mặt, nhức đầu và rồi ai cũng như ai, muốn ngồi lại phải mặc áo gió với mũ trùm đầu! Có người trùm cả mền! Tôi chưa thấy ở một bờ biển nào mà gió kinh khủng đến thế! Cái nản thứ hai ở khu du lịch này là chẳng có gì để mà mua phục vụ cho cái miệng cả ăn lẫn uống! Toàn khu nghỉ dưỡng rộng mênh mông quanh đi quẩn lại chỉ có hai người bảo vệ và mấy nhân viên làm vệ sinh. Muốn ăn phải đi xe ôm về một quán nghèo cách đó chừng 3km,mà chỉ có bữa trưa thôi! Bữa đó tôi phải năn nỉ gần gãy lưỡi bà chủ quán mới đồng ý nấu cho năm đứa chúng tôi mấy hộp cơm chiều!
   Đỡ hơn là khu du lịch B. ở Huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh mà trước đây tôi có đề cập qua trong bài Bánh canh Bến Có. Đây cũng là khu du lịch ven biển nhưng nước biển vì giàu phù sa nên đục ngừ. Du khách, ngày thứ bảy và chủ nhật, vào chơi rất đông mang theo thức ăn và nước uống nên dưới những gốc dương liễu nhìn đâu cũng thấy vỏ tôm, vỏ ghẹ, lon bia, nước ngọt, khăn giấy vệ sinh…Dàn karaoke ngoài trời thì hát đinh tai, nhức óc! Vậy nhưng ban đêm thì không ngủ được vì dàn máy điều hòa đã hư, hoặc mở hoặc tắt chứ không điều chỉnh như ý được. Phòng lại kín mít không có cửa sổ thế nên phải chịu cái lạnh tối đa suốt đêm!
   V. ở Huyện Long Thành, Đồng Nai là một khu du lịch rất rộng và đẹp, tràn ngập cây xanh và nước. Đường sá, nhà cửa, hồ bơi, các bungalo cho khách, các khu vui chơi, giải trí, các khu nuôi cá sấu, đà điểu… bố trí lẫn khuất sau vô vàn cây xanh với nhiều chủng loại khác nhau, nhiều cây mình mới thấy lần đầu! Đặc biệt ấn tượng là con đường Hoàng Gia (hình như là vậy,lâu rồi cũng quên mất tên), từ ngoài cổng đi vào đến mấy trăm thước trên lợp ngói, cột, kèo, đòn tay chạm trổ như những ngôi nhà cổ! Tuy nhiên hình như khu du lịch này không muốn kinh doanh ẩm thực? Những bữa ăn chính nấu không ngon mà bữa điểm tâm cũng cực kỳ nghèo nàn. Khách vào không có nhiều lựa chọn vì chủ yếu chỉ có hủ tiếu hoặc phở đà điểu. Miếng thịt đà điểu có vân như thịt bắp bò rất đẹp nhưng chẳng ai nuốt được miếng nào vì chúng dai như những miếng da bò khô! Hèn gì ba chú chó chạy lui, chạy tới trong nhà hàng chú nào cũng mập ú ,tròn quay như cái lu!
   M-S là một khu resort ở Mũi Né, Phan Thiết, thủ đô resort của VN. Sát bờ biển, dài theo đường Nguyễn Đình Chiểu đến mấy cây số là san sát những khu resort lớn nhỏ. Du khách Tây nhiều hơn ta. M-S là một khu resort tương đối nhỏ nhưng đẹp và tiện nghi. Nhà hàng nấu ăn ngon. Tôi đến đây đã ngoài năm năm và lần đầu tiên được ở trong một khu nghỉ dưỡng mà tiền phòng tính bằng tiền đô nên lâu lâu lại thấy tiếc tiền! Tuy nhiên về đây tôi được thưởng thức nhiều đặc sản của Phan Thiết mà món tôi thích nhất là gỏi cá mai. Ở lại thành phố biển này ba ngày, ngày nào chúng tôi cũng có bữa nhậu gỏi cá mai. Và đặc biệt nữa,trên bãi biển của khu resort, các cô người Âu “tóc vàng sợi nhỏ” tự nhiên nằm tắm nắng ngực trần! Bà xã tôi cứ hỏi:” Răng ông ham đi tắm biển rứa?” Nói thật tôi đâu có ham ngắm các em ngực trần ? Hoàn toàn không đẹp như chúng ta thấy các cô trong phim đâu. Tôi cao 1,70m nhưng vẫn phải ngước nhìn, cô nào cũng nặng hơn tôi ít nhất là 10kg và nhiều cô tàn nhan đầy mình! Vì thế theo tôi phụ nữ VN là number one!!!
Mũi Né - Ảnh trên mạng


Phan Thiết



  
  


Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

CHÁU NGOẠI CỦA TÔI

CHÁU NGOẠI CỦA TÔI

   Đầu năm chẳng biết viết gì. Thôi thì có đôi nét sơ lược về hai cháu ngoại của tôi. Bởi vì khi hằng ngày trông thấy nhau mình là ông ngoại không nghĩ rằng sẽ có khi mình nhớ chúng đến thế. Tết này, ngay từ ngày mồng 2 ,hai cháu theo bố mẹ đi du lịch ở Nha Trang mãi cho đền mồng 7 mới trở về. Những ngày đầu vắng hai cháu chưa thấy có thiếu thốn điều gì. Nhưng từ ngày thứ ba ông bà ngoại mới bắt đầu thấy nhớ tiếng nói, tiếng cười và cả những tiếng khóc thường là vì giành nhau đồ chơi hoặc cái ipad, iphone…Ông bà ngoại đi ra, đi vào nhớ các cháu và dù đã biết trước ngày về của các cháu cưng nhưng hễ nghe tiếng tiếng rì rì của động cơ xe hơi là cứ tưởng các cháu đã về trước ngõ!
   Đây là hai cháu ngoại của tôi, đều là gái.
   Cháu lớn ở nhà thường gọi là Kitty ,Tết năm nay được 8 tuổi, đang học lớp 2 tại một trường tiểu học ở Q1. Cháu đang học thêm Anh văn ở Hội Đồng Anh ,lớp toán Kumon và Âm nhạc ở nhà. Cháu là một Ấu sinh của Hướng Đạo VN từ đầu năm cháu vào học lớp 1. Mấy năm trước cháu rất kén ăn và ăn rất chậm nhưng sau hơn một năm tham gia phong trào Hướng đạo cháu đã có chuyển biến tốt: ăn nhiều và nhanh hơn ,thức ăn cũng đa dạng hơn từ cá, thịt cho đến rau xào, rau luộc. Cháu rất thích ăn cơm với canh chua, cá chiên, cánh gà chiên và tôm rang. Đăc biệt không bao giờ cháu ăn loại thức ăn mà các bạn ở lứa tuổi cháu rất thích là kẹo và bánh ngọt. Dù đã có tiến bộ nhưng cháu vẫn còn hay chọc ghẹo em và chưa biết nhường nhịn em.
   Cháu nhỏ có tên gọi ở nhà là Hê ra ,đang học lớp Mầm mẫu giáo. Có lẽ vì là “con rạ” nên dù còn nhỏ nhưng cháu ăn nói rất khôn ngoan và có vẻ sâu sắc hơn chị mình. Cháu ưa diễn tả tình cảm của mình bằng ánh mắt, nét mặt…,những điều mà chị nó không biết tới. Cháu chưa tỏ rõ có một năng khiếu nào. Đặc biệt cháu ăn cơm rất chậm, ưa ngậm mà không nuốt. Mỗi bữa ăn của cháu mất gần cả giờ đồng hồ và chỉ có bà ngoại của cháu mới đủ kiên nhẫn để bón cơm cho cháu. Cả nhà ai cũng lo là không biết cháu ăn uống thế nào khi ở trường. Tuy vậy, khi gặp những món ăn ưa thích cháu vẫn có thể ăn nhanh dù cay, dù nóng như ốc, hến, hột vịt lộn…!
Kitty

    Ngày nào ông bà ngoại cũng rước cháu học về. Mấy năm trước là rước Kitty nhưng nay cháu đã học tiểu học nên mẹ cháu trên đường đi làm về ghé trường rước cháu. Ông bà ngoại chỉ đến trường đón cháu Hê ra thôi. Hehe…
Hê Ra

  

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

DỠ CHÀ ĂN TẾT



              DỠ  CHÀ  ĂN  TẾT

   Mình dân miền trung về miền Tây,năm đầu tiên, những ngày gần Tết nghe các anh, chị đồng nghiệp ở địa phương hỏi nhau: năm nay ngày nào thầy dỡ chà; hồi nào bên cô tát mương; hồi nào bên thầy tát đìa…mình chẳng có khái niệm nào hết! Đến khi mục sở thị mới hiểu câu hỏi hôm nào, mới thấy  thiên nhiên miền Nam phong phú ưu đãi bà con mình ra sao.
   Chà (ở Huế gọi là chuôm) là một đống cành cây người ta cắm xuống sông để dụ cá, tôm vào ở. Vị trí chất chà rất quan trọng vì nếu chọn vị trí không thích hợp: nước cạn không sâu,không xoáy…sẽ không có hoặc có ít cá đến sinh sống. Đây là công việc của những “lão nông tri điền”. Chất chà xong người ta thả vào đấy một ít lục bình để tạo “bóng mát” làm chỗ tin cậy cho cá. Thỉnh thoảng người ta cũng vãi vào đống chà một ít cám rang dụ cá. Thường người ta chất chà khoảng 6,7 tháng trước Tết.
   5 hoặc 3 ngày trước Tết người ta bắt đầu dỡ chà. Đây như một ngày “hội vui” trong xóm. Từ sáng sớm các thanh niên bắt đầu dùng lưới vây kín xung quanh đống chà. Quan trọng nhất là lưới phải luôn luôn sát đáy sông để cá không sổng ra được, công việc nặng nhọc này được giao cho những thanh niên bơi lặn giỏi. Vì lúc này đã giáp Tết nên khí hậu miền Nam cũng se se lạnh, những người thợ lặn này chuyên lặn hụp lại càng lạnh hơn, vì thế lâu lâu họ phải lên bờ chiêu một ngụm rượu đế hay uống một ít nước mắm cho ấm người. Quây kín bãi chà xong người ta bắt đầu nhổ những cành cây đã cắm xuống làm chà và chuyển ra khỏi bãi . Đống chà do đó có diện tích càng lúc càng nhỏ và tay lưới vây quanh cũng theo đó thu hẹp dần chu vi. Khi bãi chà không còn cây chà nào, mất chỗ sinh sống và cư trú quen thuộc cá bắt đầu tìm đường tẩu thoát bằng cách nhảy ra khỏi lưới. Nhưng khó thoát vì con cá nào nhảy qua được lưới thì cũng lọt vào một trong những chiếc xuồng của bà con trong xóm đã chờ sẵn bên ngoài. Theo qui ước, cá nhảy vào xuồng ai là của người đó vì con cá đã không thuộc chủ đống chà. Khi mà trong lưới đụng đâu cũng có cá, người ta bắt đầu dùng vợt hay rỗ thưa xúc cá đổ vào thùng, vào khạp đưa lên bờ. Ở đây, cá được phân loại. Cá trắng như mè dinh(vinh?),thác lác và tôm càng xanh là những loài dễ chết được để riêng ăn trước hoặc cho, biếu. Cá đen là những loài cá mạnh như lóc,trê. rô dễ nuôi, khó chết sẽ được chia cho anh em, bà con đến làm tiếp. Những con cá này sẽ được rộng(nuôi nhốt) trong lu, trong thùng và sẽ được dùng dần trong mấy ngày Tết. Mỗi lần dỡ chà ngày xưa có khi bắt được cả trăm ki lô cá hoặc hơn!
   Nói thì rất ngắn gọn nhưng dỡ đống chà xong cũng đã 4 hay 5 giờ chiều. Mồi đã có, mua về vài lít đế nữa là tới bến!
   Ở miệt vườn miền Nam,Tết vui hơn ở thành phố vì trái cây, mồi nhậu luôn có sẵn, không khí trong lành ,yên tỉnh ta đi nhà nào cũng có cá lóc rộng trong lu, trong khạp, muốn nhậu là có cấp kỳ: nướng trui cuốn bánh tráng thôi. Dễ ợt!!!


Nướng trui cá lóc

      Cá lóc nướng trui, bánh tráng, rau sống. Xin mời

  

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

THƯƠNG TIẾC NHẠC SĨ PHẠM DUY


         Chúng ta vừa mất đi một trong vài nhạc sĩ Việt Nam vĩ đại nhất!
         Vô cùng thương tiếc!
   

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

ĐÀ LẠT BUỒN VUI

http://files.myopera.com/vinhbinhpro/albums/495149/VIET%20NAM-%20DaLat-Xuan%20huong%20lake%20-%207.JPG

ĐÀ LẠT VUI BUỒN
  

   Giữa tháng 12 mình lên Đà Lạt. Đang là mùa đông, chưa Noel nên cứ nghĩ Đà Lạt chắc sẽ lạnh, chắc sẽ thỏa sức ngắm những triền đồi, những lũng vắng vàng hoa dã quì ; chắc sẽ có những cây mi mô sa hoa vàng lá bạc dọc con đường bên đồi Cù mà mình đã từng một lần ngắm nhưng chưa thỏa! Nhưng đúng là “tàn một giấc mơ”. Từ Di Linh rồi Đức Trọng rồi Đà Lạt, mặc cho tôi chờ đợi, những đồi hoa vàng cứ như là trong mơ mà chẳng bao giờ có thực! Chỉ còn rải rác ở những nơi không chờ đợi nhất những đóa dã qui lẻ loi, cô đơn trong cái nắng cuối năm bao trùm cả không gian cao nguyên, cái nắng này mình cũng không chờ, không đợi ở nơi muốn đến! Và cả ngày hôm sau mỏi mắt tìm vẫn chẳng thấy mi mô sa đâu cả!
   Đúng là trời phụ lòng người, Đà Lạt năm nay cũng không lạnh! Năm năm trước ,khi đến thành phố ngàn hoa này lúc chiều đã muộn, sau khi quẳng hành lý vào khách sạn, công việc đầu tiên của mình là đi tìm mua thêm áo lạnh rồi vớ dài, vớ ngắn, găng tay vì trời lạnh chịu không nổi, hể đứng yên một chỗ là run bần bật! Nhưng năm nay du khách chỉ cảm thấy một cảm giác mát lạnh ngọt ngào, dễ chịu trên mặt, khác với cái nóng rất rõ trên da thịt thường trực ở Sài Gòn. Thế thôi!Uổng công cho mình mang vác áo lạnh dày mỏng, dài ngắn, vớ dài, foulard quấn cổ cho cả  hai đứa: mình và bà xã!
   Tuy nhiên, không ngờ chuyến lên Đà Lạt lần này mình đã có một niềm vui lớn ngoài cả mong đợi! Có thể nhiều người đã thấy quả đất tròn hay quả đất nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên mình cảm thấy trái đất tròn thật, trái đất nhỏ thật! Sao mà không ngạc nhiên, hạnh phúc khi mà sau khi đến Đà Lạt, trong cuộc gặp mặt đầu tiên chuẩn bị cho ngày Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Thành Lập Trường Sư Phạm Qui Nhơn vào sáng hôm sau của những người đồng môn ,mình gặp lại N. “ người tình trăm năm” của hơn 40 năm trước? Một thời gian quá dài và một không gian hơn nửa vòng trái đất, cơ duyên nào đã cho chúng tôi hội ngộ? Nhưng ngày hội ngộ bây giờ người xưa đã có người dìu bước; mình cũng luôn có một nửa của mình theo sát bên từng bước chân! Thế nhưng sao vẫn thấy xót xa! Đúng là:
   “ Nhìn nhau mà lệ ứa
     Một ngày một cách xa” (Một mùa đông  -  Lưu Trọng Lư)
   Tình một thuở ngỡ đâu đã chết, nhưng:
     Biển gọi ngàn đời thương nhớ ai,
     Tình ta sóng vỗ thiết tha hoài
                                   (Thơ Ngũ Hồ)
   Và giọng hát của N. cho cả hội trường nhưng cho riêng mình vẫn vang vọng thổn thức:
  Mai tôi đi, xin đừng gọi tên,
  Thêm nhiều muộn phiền,
  Dù môi kêu đắm đuối,
  Hay mặn nồng một trời,
  Cũng đành lòng xa thôi,
  Cũng đành lòng xa thôi!
                       (Nhạc  : Anh Bằng    Thơ  : Nguyên Sa)
  Vâng có lưu luyến thì cũng đã muộn màng> Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Và chia tay lần này chắc chắn là Vĩnh biệt!