Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

THƯƠNG TIẾC NHẠC SĨ PHẠM DUY


         Chúng ta vừa mất đi một trong vài nhạc sĩ Việt Nam vĩ đại nhất!
         Vô cùng thương tiếc!
   

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

ĐÀ LẠT BUỒN VUI

http://files.myopera.com/vinhbinhpro/albums/495149/VIET%20NAM-%20DaLat-Xuan%20huong%20lake%20-%207.JPG

ĐÀ LẠT VUI BUỒN
  

   Giữa tháng 12 mình lên Đà Lạt. Đang là mùa đông, chưa Noel nên cứ nghĩ Đà Lạt chắc sẽ lạnh, chắc sẽ thỏa sức ngắm những triền đồi, những lũng vắng vàng hoa dã quì ; chắc sẽ có những cây mi mô sa hoa vàng lá bạc dọc con đường bên đồi Cù mà mình đã từng một lần ngắm nhưng chưa thỏa! Nhưng đúng là “tàn một giấc mơ”. Từ Di Linh rồi Đức Trọng rồi Đà Lạt, mặc cho tôi chờ đợi, những đồi hoa vàng cứ như là trong mơ mà chẳng bao giờ có thực! Chỉ còn rải rác ở những nơi không chờ đợi nhất những đóa dã qui lẻ loi, cô đơn trong cái nắng cuối năm bao trùm cả không gian cao nguyên, cái nắng này mình cũng không chờ, không đợi ở nơi muốn đến! Và cả ngày hôm sau mỏi mắt tìm vẫn chẳng thấy mi mô sa đâu cả!
   Đúng là trời phụ lòng người, Đà Lạt năm nay cũng không lạnh! Năm năm trước ,khi đến thành phố ngàn hoa này lúc chiều đã muộn, sau khi quẳng hành lý vào khách sạn, công việc đầu tiên của mình là đi tìm mua thêm áo lạnh rồi vớ dài, vớ ngắn, găng tay vì trời lạnh chịu không nổi, hể đứng yên một chỗ là run bần bật! Nhưng năm nay du khách chỉ cảm thấy một cảm giác mát lạnh ngọt ngào, dễ chịu trên mặt, khác với cái nóng rất rõ trên da thịt thường trực ở Sài Gòn. Thế thôi!Uổng công cho mình mang vác áo lạnh dày mỏng, dài ngắn, vớ dài, foulard quấn cổ cho cả  hai đứa: mình và bà xã!
   Tuy nhiên, không ngờ chuyến lên Đà Lạt lần này mình đã có một niềm vui lớn ngoài cả mong đợi! Có thể nhiều người đã thấy quả đất tròn hay quả đất nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên mình cảm thấy trái đất tròn thật, trái đất nhỏ thật! Sao mà không ngạc nhiên, hạnh phúc khi mà sau khi đến Đà Lạt, trong cuộc gặp mặt đầu tiên chuẩn bị cho ngày Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Thành Lập Trường Sư Phạm Qui Nhơn vào sáng hôm sau của những người đồng môn ,mình gặp lại N. “ người tình trăm năm” của hơn 40 năm trước? Một thời gian quá dài và một không gian hơn nửa vòng trái đất, cơ duyên nào đã cho chúng tôi hội ngộ? Nhưng ngày hội ngộ bây giờ người xưa đã có người dìu bước; mình cũng luôn có một nửa của mình theo sát bên từng bước chân! Thế nhưng sao vẫn thấy xót xa! Đúng là:
   “ Nhìn nhau mà lệ ứa
     Một ngày một cách xa” (Một mùa đông  -  Lưu Trọng Lư)
   Tình một thuở ngỡ đâu đã chết, nhưng:
     Biển gọi ngàn đời thương nhớ ai,
     Tình ta sóng vỗ thiết tha hoài
                                   (Thơ Ngũ Hồ)
   Và giọng hát của N. cho cả hội trường nhưng cho riêng mình vẫn vang vọng thổn thức:
  Mai tôi đi, xin đừng gọi tên,
  Thêm nhiều muộn phiền,
  Dù môi kêu đắm đuối,
  Hay mặn nồng một trời,
  Cũng đành lòng xa thôi,
  Cũng đành lòng xa thôi!
                       (Nhạc  : Anh Bằng    Thơ  : Nguyên Sa)
  Vâng có lưu luyến thì cũng đã muộn màng> Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Và chia tay lần này chắc chắn là Vĩnh biệt!


Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

TIẾNG SÚNG THẦN CÔNG TRÊN KỲ ĐÀI HUẾ



TIẾNG SÚNG THẦN CÔNG TRÊN KỲ ĐÀI HUẾ


   Hihi…trong nhà, mỗi khi tôi bắt đầu nói bằng “Ngày trước…” hay “Hồi xưa…” là các con tôi lại cười bảo:” Rồi, Ông già lại bắt đầu kể chuyện đời xưa…”. Vâng, ở tuổi tôi thì còn chuyện gì để nói? Tình yêu, sự nghiệp, tiền tài, danh vọng, bon chen, giành giật…? Có làm nỗi không? Không. Có thích hợp không? Không! Vậy thì tôi lại kể chuyện đời xưa, bạn nhé?
   Ngày nay, nhờ khoa học, kỹ thuật và kinh tế phát triển nên việc sở hữu một chiếc đồng hồ là chuyện giản dị. Một học sinh cấp một đã có đồng hồ đeo tay mang đi học, trong phòng đã có đồng hồ báo thức trên bàn. Người lớn có thể có nhiều kiểu đồng hồ khác nhau để thay đổi hằng ngày từ đồng hồ mạ vàng rồi mạ bạc, đồng hồ tròn, vuông…đồng hồ cơ, đồng hồ điện tử. Có thể kể thêm chiếc đồng hồ trong túi mỗi chúng ta trong các điện thoại di động mà hiện nay người VN ai cũng có(ít nhất một cái) từ trẻ chăn trâu, người Osin cho đến các quan chức, các đại gia. Thế nhưng hơn nửa thế kỷ trước dù đồng hồ đã phổ biến nhưng chưa là đại trà mà ai cũng có, nhà nào cũng có. Thuở ấy, các gia đình giàu có thì dùng đồng hồ quả lắc treo tường với các thương hiệu ODO hay WESTMINSTER ; các gia đình gọi là trung lưu (không phổ biến) thì dùng đồng hồ báo thức JAZZ hay đồng hồ gà mổ (trên mặt đồng hồ có hình gà mẹ đang mổ thóc cho đàn gà con). Nhưng ở thôn quê, cả làng mới có một, hai cái đồng hồ. Vậy thì người ta nhận biết các mốc thời gian như thế nào?
   Ngày xưa, người ta định các mốc thời gian một cách tương đối. Buổi sáng để đánh thức tôi dậy Bà nội tôi sẽ gọi: dậy đi, mặt trời mọc rồi. Làng tôi bên bờ sông Hương, hằng ngày có một chiếc tàu khách qua làng đều đặn khoảng 7 giờ sáng mà tiếng máy nghe xình xịch rất rõ, vậy là dân làng lấy đó làm mốc thời gian: ” 7 giờ rồi, tàu Ông Tí lên rồi tề.” Hay mặt trời lên hai sào :(cây tre để chống ghe đò hay phơi quần áo) chừng 8 giờ sáng, mặt trời đứng bóng :12giờ trưa.
      Thuở học trung học ở Huế, lũ học trò chúng tôi ,và nhiều người Huế cũng thế, buổi sáng đi học dựa vào tiếng súng thần công bắn từ kỳ đài Huế. Nếu tôi nhớ không lầm, phát súng này được bắn lúc 7 giờ kém 15. Tiếng súng trầm và ấm nhưng cả kinh thành Huế đều nghe thấy. Buổi sáng đi học, nghe tiếng súng mà chưa ra khỏi nhà nghĩa là hôm đó tới trường trễ; hôm nào đi sớm một chút qua cửa Ngọ Môn, nhằm khi súng bắn nhìn lên kỳ đài có thể thấy sau tiếng súng là một nùi rơm khô bay ra lả tả từ một khẩu thần công nhỏ trên kỳ đài. Tôi tin, không chỉ riêng tôi, những người học trò nghèo khó xứ Huế, rất nhiều người đã đi học dựa vào những tiếng súng ấm áp này.
   Tôi xa quê năm 1972, đã bốn mươi năm không còn được nghe tiếng súng trên cột cờ Huế. Vả lại ,sau 1975 tiếng súng thần công trên kỳ đài Huế đã không còn. Người xa quê như tôi rất tiếc và thấy nhớ tiếng súng thần công trầm ấm ngày nào. Để tìm lại chút kỷ niệm xưa, người Huế hoài cổ như tôi, hằng năm vào dịp Tết Nguyên Đán có thể về Vũng Tàu để xem nghi thức bắn súng thần công cổ của Chương Trình Khai Hội Văn Hóa Du Lịch Bà Rịa-Vũng Tàu. Dân từ thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận hằng năm về thành phố du lịch này dự lễ hội rất đông. Nhưng tại sao một thành phố du lịch như Huế lại bỏ qua một truyền thống mà tôi nghĩ sẽ rất hấp dẫn du khách nều chúng ta tổ c hức hằng ngày và bài bản hơn?