Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

MỆT MỎI

         MỆT MỎI


    Gần suốt tuần, sáng nào mình cũng điểm tâm bằng cơm tấm hay xôi gà. Khi làm biếng thì làm một tô mì ăn liền không chiên Nissin với hột gà và xúc xích. Lý do là liên tiếp cả tuấn nay báo giấy và báo mạng lên tiếng đánh động về sự nhiễm độc chất tinopal và nhiều chất tẩy và chống hư, mốc… trong bún, phở, bánh canh, hủ tiếu, bánh hỏi, bánh ướt…ở Sài Gòn. Theo báo chí, tinopal là một hóa chất công nghiệp tăng trắng quang học xử dụng trong sản xuất giấy, bột giặt; là chất bộ Y Tế cấm trong sản xuất thực phẩm. Khi đi vào cơ thể, tinopal làm loét đường tiêu hóa, suy gan, suy thận! Thế nhưng để cạnh tranh vì sản phẩm sẽ sáng, sẽ trắng, các lò sản xuất các loại thực phẩm này đã không ngần ngại thêm hóa chất công nghiệp bị cấm này vào sản phẩm. Vậy thì để cho an toàn chỉ có cơm và xôi là chắc ăn nhất!
   Nhưng miếng thịt bạn đưa vào miệng chưa chắc hội đủ điều kiện vệ sinh an toàn thưc phẩm dù miếng thịt đó bạn mua ở những nguồn cung khác nhau, có cơ quan hữu quan xác nhận là thịt sạch. Bằng chứng là Phó trạm thú y Trảng Bom , Đồng Nai, là người đã hợp thức hóa thịt lậu của con buôn bằng chính con dấu kiểm tra thú y mà y có nhiệm vụ chỉ đóng lên những miếng thịt sạch! Thậm chí con dấu đó y còn đưa cho tài xế xe chở thịt lậu muống đóng vào thịt nào thì đóng!
   Mấy hôm nay báo chí cũng đưa tin 100% thức uống đường phố ở SG này như trà chanh, nước mía… nhiễm khuẩn!
   Thế cho nên bây giờ chẳng biết sống thế nào cho an toàn. Ăn thịt, ăn rau gì cũng nhiễm hóa chất độc hại; uống cũng nhiễm bẩn dễ sinh bệnh đường ruột; ra đường dù có cẩn thận cách mấy cũng có thể bị xe đụng, hay nhẹ hơn là bị cướp, bị trấn lột…!
  
  
  

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

CÔNG DUNG NGÔN HẠNH THẾ À?



              CÔNG DUNG NGÔN HẠNH THẾ À ?


   Chân lý có nhiều giá trị cũng thay đổi theo thời gian. Dĩ nhiên không xoành xoạch đổi thay như thời trang của các Cô, các Chị ngày nay, nhưng người phụ nữ gắn với Công Dung Ngôn Hạnh thời phong kiến ở Trung Hoa và Việt Nam xưa tưởng như bất biến, qua mấy ngàn năm giờ đã thay đổi và trong một vài trường hợp nó chẳng còn chút giá trị gì. Ngày nay chẳng ai đòi hỏi Nam phải “tam cương ngũ thường” và nữ phải “tam tòng tứ đức”. Tuy nhiên, theo tôi, tứ đức đối với phụ nữ bây giờ vẫn còn nhiều giá trị vì Công Dung Ngôn Hạnh chỉ làm cho người phụ nữ đẹp càng thêm đẹp dù bây giờ là thời đại của @ và kỹ thuật số…
    Vậy “Công Dung Ngôn Hạnh” là gì? Để nhẹ nhàng cho vui tôi xin phép copy định nghĩa cà rỡn của bạn Shan Shin (trên mạng):
Ngày xưa, phụ nữ phải thực hiện "tam tòng tứ đức".
Tam tòng là "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử" tức là khi chưa lấy chồng thì nghe theo cha, lấy chồng thì nghe theo chồng, nếu chồng chết thì nghe theo con trai.
Tứ đức là "công, dung, ngôn, hạnh":
CÔNG: giỏi làm món nhậu
DUNG: mặt mũi dễ nhìn
NGÔN: ăn nói dễ nghe
HẠNH: cấm liếc ông hàng xóm

   Kakaka…Ở đây tôi chỉ xin bàn đến tứ đức. Bạn Shan Shin đã có một định nghĩ rất buồn cười mà tôi xin trích để “thư giãn” một chút, thực tế từ đây ta có thể nôm na suy ra:
   Công: sự khéo tay của người nữ trong công việc gia đình,
   Dung: sự chăm sóc cái đẹp mặt mũi, cơ thể,
   Ngôn : lời ăn, tiếng nói dịu dàng, dễ nghe, lịch sự, lễ phép
   Hạnh : nết na, đạo đức…
   Có thể có nhiều bạn không đồng ý vì đây là những qui định đã xưa cũ, nhưng theo tôi, phụ nữ, dù ở thời đại nào cũng nên biết nấu một bữa ăn ngon cho gia đình; mặt mày xinh đẹp; ăn nói mềm mỏng,duyên dáng, dễ nghe và …không được liếc ông hàng xóm!!! Chuyện làm đẹp thì bà nào, cô nào cũng thích; ăn nói thì học cũng được, bắt chước thì cũng ngày càng khá hơn nhưng không lý khi đã có gia đình ngày nào cũng đi nhà hàng, ăn cơm tiệm; hơn  nữa khi chữ “công” đã giỏi thì dễ dàng sai bảo osin còn nếu không biết chút gì, khoán trắng cho cho họ 100% thì sẽ ngon cũng ăn,dở cũng ăn!
   Sở dĩ hôm nay tôi đề cập đến vấn đề này vì cái ông hàng xóm của tôi có cách dạy con gái mà theo tôi là rất lạ!
   Ông ta trước kia buôn phế liệu, vợ là thợ may. Hai người có cô con gái tên Thu rất xinh, năm nay là học sinh lớp 11. Ở đây xin mở một dấu ngoặc. Hồi trước ông nội của Thu, là một người thợ lao động chân tay, rất yêu vợ. Từ khi tôi về Sài Gòn (đã 8 năm) và làm hàng xóm của Ông ,thấy Ông là người đi chợ, nấu ăn, làm mọi chuyện nội trợ trong gia đình; còn bà chỉ trông coi quán cà phê cóc và trau dồi làm đẹp. Ông mất đã 5 năm vì ung thư phổi, bà cũng dẹp quán cà phê, bán đất lấy tiền gửi ngân hàng và sống trên lãi suất của món tiền đã gửi. Mọi người trong xóm và nhất là các con của bà đều cho là bà sống sung sướng, một đời luôn có người cơm dâng, nước rót mà chẳng phải động tay, động chân vất vả!
   Trở lại với cháu Thu, ngoài những giờ đi học ở trường, ở nhà cháu không học hành mà cũng chẳng làm chút việc nhà nào. Lúc nào đi ngang qua nhà cũng thấy Thu ngồi chơi games hay chat chít gì đó trên điện thoại. “Công việc” duy nhất mà ba má giao cho cháu Thu làm là đổ đầy nước các khay đá trong tủ lạnh sau khi đã lấy đá dùng. Có người trong xóm thấy vậy đã hỏi ba má cháu và bảo sao không tập cho cháu làm việc nhà cho quen tay, biết việc thì đều được họ trả lời:” Biết làm gì cho cực? Không cần biết gì hết sau này sẽ sướng, sẽ khỏi làm gì cả, sẽ có người phục vụ như bà nội của nó đó!”
   Phải vậy không? Không cần Công Dung Ngôn Hạnh gì hết!!!???

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

ÔI HUẾ CỦA TA

        ÔI HUẾ CÙA TA!


      Một buổi chiều hè năm ngoái, tôi cùng P, một người bạn rất thân, về đường Trịnh Công Sơn để “làm” vài chai Huda, một loại bia nổi tiếng ở Huế. Đây là một con đường đẹp mới mở vài năm gần đây. Đường chạy dọc theo bờ sông Hương với bãi cỏ dài xanh mướt mà bên kia là một cù lao nhỏ giữa sông nổi tiếng với món chè bắp Cồn Hến. Người ta bảo Hàn Mặc Tử làm bài thơ Đây Thôn Vỹ Dạ khi chưa đến Huế, nhưng đứng trước sông này nước này có lẽ không có câu thơ nào mô tả cảnh đẹp này hay hơn:
   Gió theo lối gió mây đường mây,
   Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay,
   Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
   Có chở trăng về kịp tối nay?
   Vừa ngồi lên ghế trên bãi cỏ mượt, bạn tôi vừa khoát tay chỉ những dãy nhà cao tầng sau những rặng cây bên kia sông bảo tôi tự hào:
  Mi coi bên tê nhà cao tầng có kém chi Sài Gòn của mi không?
  Tôi buồn bã không trả lời bạn mình. Tôi dám chắc những người con xứ Huế tha phương không ai mong đợi một sự thay đổi đánh mất mình như Huế bây giờ.
   Đồng ý là nhiều thay đổi đã làm cuộc sống của người dân tiện nghi hơn: khắp thành phố Huế, khắp tỉnh Thừa Thiên-Huế bây giờ đường bê tông nhựa chạy đến tận mỗi xã, mỗi thôn, và cùng với đường nhựa là điện, là nước sạch của Thủy cục Huế. Học sinh đi học, gần thì xe đạp, xa thì xe gắn mày; (không như tôi ngày xưa, khi còn học tiểu học chỉ toàn cuốc bộ, đường trải đá và từ nhà tới trường gần 5 km!) Và còn nhiều thứ tiện ích khác nữa…làm đời sống tiện nghi, thoải mái hơn.
   Thế nhưng quá trình đô thị hóa cũng đã làm biến dạng Huế rất nhiều làm những người con đi xa về lòng ngậm ngùi, tiếc nuối!
   Cũng trong bài thơ Đây Thôn Vỹ Dạ của thi sĩ họ Hàn:
   Sao anh không về chơi thôn Vỹ,
   Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên,
   Vườn ai mướt quá xanh như ngọc,
   Lá trúc che ngang mặt chữ điền?
  Bây giờ, con đường đi qua thôn Vỹ, suốt dọc từ Đập Đá đến Chợ Nọ và xa hơn, còn đâu nữa những hàng cau thắp nắng, còn đâu nữa những hàng tre, khóm trúc che ngang mặt chữ điền? Bây giờ hai bên đường nhà cao tầng san sát: khách sạn, nhà hàng, quán nhậu, karaoke, nhà nghỉ…Và còn đâu không khí thanh bình, êm ả ngày cũ; bây giờ suốt ngày xe hơi, xe gắn máy…cứ chạy như ma đuổi!
   Trong thành nội cảnh tượng cũng không vui hơn. Vào cửa Thượng Tứ,đường Đinh Tiên Hoàng, chỉ 50m ,nhìn qua trái thấy một cảnh tượng rất không hài hòa! Xe tăng, đại bác v.v…được trưng bày như là một bảo tàng ngoài trời trước một một cơ sở giáo dục cũ uy nghiêm, trầm mặc và rêu phong của triều Nguyễn : Quốc Tử Giám! Và nhìn xa hơn phía sau là Đại Nội, Ngọ Môn. Bờ Nam sông Hương đâu thiếu chỗ để xây dựng một bảo tàng loại này? Và con đường này bây giờ hai bên cũng sầm uất nhà hàng, cửa tiệm như đường Mai Thúc Loan, Lê Thánh Tôn…Con đường trước cửa Hiển Nhơn, đường Đoàn Thị Điểm mà nhiều người cho là Đường Phượng Bay của nhạc sĩ họ Trịnh cũng bớt đi những cây phượng, cây muối.hai ba tiệm cà phê tổ chảng, có nơi người ta đục tường mở tiệm bán chim, bán đồ trang trí nội thất! Song song với con đường này, phía bên cửa Chương Đức, đường Lê Huân ngày xưa rất đẹp với những nhà nhỏ, vườn nhỏ bây giờ cũng nhà hàng cửa tiệm san sát may mà nhà lầu chính quyền địa phương chỉ cho xây cao một tầng!
   Thay đổi cho tốt hơn là rất tốt. Nhưng thay đổi mà phải giữ cho được bản sắc riêng của từng địa phương mới tốt. Huế không thể thay đổi như Đà Nẵng, một thành phố công nghiệp, thương mại. Nếu Huế không giữ được bản sắc của mình thì một ngày Huế sẽ là một thành phố vệ tinh của Đà Nẵng!
   May mà nhân sĩ, trí thức Huế còn nhiều, còn giữ được sự tỉnh táo trong cơn sốt thay đổi chóng mặt của cơn lốc đô thị hóa. Nếu không bờ sông Hương bây giờ đã bị xây kè cứng ngắt, khô khan và đồi Vọng Cảnh, một thắng cảnh độc đáo của Huế ở thượng nguồn sông Hương đã không còn giữ được vì đồng tiền đầu tư từ nước ngoài!


Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

VÔ CẢM !

        CẢM !


 Chuyện xảy ra cũng đã gần hai năm, định viết đã lâu nhưng so sánh câu chuyện của mình với nhiều chuyện về sự vô cảm của con người trong cộng đồng, trong xã hội bây giờ,qua báo chí, qua báo mạng, thấy chuyện của mình chỉ là “nhỏ như con thỏ” nên đâm ra ngại viết. Thế nhưng câu chuyện nhỏ đó lâu lâu lại ám trong tâm trí tôi và những khi đó tôi như đánh mất lòng tin của mình về lòng tốt, lòng tương trợ giúp đỡ những người đang cơn khó khăn,nguy biến của con người trong một xã hội ngày càng thưc dụng, chỉ biết giá trị của đồng tiền và vật chất mà quên đi những lề thói đạo đức truyền thống của Tổ Tiên như:”Thương người như thể thương thân”, đừng làm cho người điều mà mình không muốn người làm cho mình…
   Hồi đó, cháu Hê ra, cháu ngoại của tôi, mới chừng tuổi rưỡi. Một sáng tôi xách chiếc Wave chở cháu đi chơi. Chiếc xe này của tôi là xe “chuyên dụng” để phục vụ các cháu đi học, đi chơi nên trang bị thêm một cái ghế đằng trước khi các cháu còn nhỏ, thậm chí ngày nay dù Hê ra đã ngoài ba tuổi cái ghế ấy vẫn còn. Rất cẩn thận, trước khi đi tôi còn dùng một chiếc nịt bằng vải nịt hai ông cháu vào nhau. Bây giờ tôi không còn nhớ tại sao nửa đường tôi muốn dừng xe dưới bóng râm của một cây bên đường, cách một trạm dừng xe bus chừng 3m, không hơn. Đoạn đường này có một lề đường bằng đá khá cao chừng 30 cm. Tôi nghĩ khi xe sắp dừng tôi sẽ chống chân phải vào lề đường và dừng hẳn lại. Nhưng ma quỹ xui thế nào, tôi đã chống chân hụt và hai ông cháu cùng chiếc xe ngã nghiệng vào lề đường! Lúc đó, một mình tôi không đứng dậy được vì chân phải bị chiếc xe đè lên, tay phải tôi ôm cháu Hê ra sợ cháu ngã ra đất! Tôi chỉ còn mỗi tay trái để vẫy, để ngoắc và miệng thì kêu cứu để nhờ giúp đỡ! Nhưng tôi càng kêu cứu, cháu Hê ra càng sợ hãi nên la khóc càng to. Thật là xui tận mạng, hai người khách đang ngồi chờ xe bus đang nói chuyện điện thoại và không hiểu sao lại nhìn về phía tay phải của họ, nghĩa là ngược hướng xe bus sẽ đến nên không thấy hai ông cháu tôi đang cần giúp đỡ. Tôi lại nhìn sang bên kia đường vừa la vừa vẫy tay cầu xin sự giúp đỡ. Con đường Nguyễn Duy Trinh ở Q2 này nhỏ thôi, chỉ có hai chiều ngược nhau cho xe cộ lưu thông. Nhưng tôi thật thất vọng, hai nhân viên bảo vệ trước đại lý của hãng Yamaha, đồng phục đàng hoàng, đứng khoanh tay trước ngực nhìn sang hai ông cháu tôi đang nằm bên đường mà không có một cử động nhỏ! Tôi lại quay nhìn sau lưng mình để chờ mong sự giúp của những người sẽ chạy xe đến, thế nhưng phải đến người thứ ba mới dừng lại để kéo hai ông cháu chúng tôi lên! Và người này, một thanh niên, đã thốt lên một câu làm tôi mát dạ và an ủi tôi phần nào:” Bác có sao không? Bác có cần cháu đưa bác và em bé về nhà không?” Tôi cám ơn người thanh niên tốt bụng vì tôi chỉ trầy chân sơ thôi, có thể về nhà mà không cần sự giúp đỡ nào khác.
   Phải ba tháng sau “tai nạn” này cháu Hê Ra mới dám lên ngồi xe của ông ngoại và tôi cũng rất buồn vì thấy sao mà con người vô cảm trước những khổ đau, khó khăn…của đồng bào mình đến thế!!! Làm phúc, việc nghĩa trong những trường hợp này có tốn kém tiền bạc gì đâu?

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

CỔ HỌC TINH HOA

    

      Tuần này mình rất bận nên xin copy vào đây hai bài học xưa cũ trong Cổ Học Tinh Hoa để các bạn đọc thư giãn mà ngẫm nghĩ cũng được.


LỢI MÊ LÒNG NGƯỜI 

Nước Tống có kẻ mất cái áo thâm . Anh ta ra đường tìm . Thấy người đàn bà mặc áo thâm, níu lại đòi rằng:"Tôi vừa mất cái áo thâm, chị phải đền trả tôi cái này". Rồi cứ giữ chặt cái áo không buông ra nữa . 

Người đàn bà cãi:
"Ông mất áo thâm, tôi biết đấy là đâu ? Áo tôi mặc đây là áo của tôi, chính tôi may ra" . 

Anh kia nói:
"Chị cứ phải đền trả áo cho tôi . Cái áo thâm tôi mất dầy, cái áo thâm chị mặc mỏng . Lấy áo thâm mỏng của chị đền áo thâm dầy cho tôi, còn phải nói gì lôi thôi nữa !"

Tử Hoa Tử

CHÚ THÍCH: Nước Tống là một nước chư hầu thời Xuân Thu sau phải mất nước, bị Tề lấy mất, ở vào huyện Thượng Khưu tỉnh Hà Nam (TQ) bây giờ .


LỜI BÀN: Mất áo trong nhà mà ra đường tìm, đã là chuyện buồn cười . Mất áo đàn ông mà đòi áo đàn bà lại là chuyện buồn cười . Mất áo thâm dầy bắt đền áo thâm mỏng mà cho là phải, lại là chuyện buồn cười nữa . Ôi cái lợi nó làm cho lòng người mê muội, chỉ biết có mình, không biết có ai, chỉ vụ lợi cho mình mà quên cả phải trái . Kẻ nào đã vụ lợi như thế , thì cái gì mà chẳng dám làm , cái gì mà chả dám nói ! Than ôi ! Cái đời kim tiền bây giờ biết bao nhiêu phường đòi áo như người nói trong chuyện này .



BẮT CHƯỚC NHĂN MẶT

Nước Việt có nàng Tây Thi nổi tiếng đẹp một thời . Nàng có chứng đau bụng, mà khi nào đau, ôm bụng nhăn mặt thì lại càng đẹp lắm .

Có người đàn bà ở cùng làng thấy mặt nhăn mà đẹp, muốn bắt chước, về nhà cũng ôm bụng mà nhăn mặt . Người làng trông thấy, tưởng là ma quỷ, nhà giàu thì đóng cửa chặt không dám ra, nhà nghèo thì bồng bế vợ con mà chạy trốn .

Trang Tử


CHÚ THÍCH: Tây Thi hoặc còn gọi Tây Tử là người con gái nước Việt ở thôn Trử La, làm nghề dệt vải, cha thì bán củi . Nàng nổi tiếng đẹp, sau vua nước Việt là Câu Tiễn vì thua nước Ngô, đem nàng hiến cho vua Ngô là Phù Sai .
Trang Tử sách của Trang Chu soạn, đến đời Ðường gọi là Nam Hoa chân kinh, Trang Tử, học đạo Lão Tử, sau người ta vẫn xưng Lão Tử với Trang Tử là tổ của Ðạo Gia .

LỜI BÌNH : Chỉ biết nhăn mặt là đẹp, không biết nét mặt phải thế nào thi nhăn mặt mới đẹp, thực là đáng tiếc ! Kẻ quên phận mình, chỉ muốn bắt chước người thì có khác gì người xấu muốn bắt chước nàng Tây Thi nói trong chuyện này không ? Ôi ! Bắt chước là một cái hay, nhưng nếu không chịu suy nghĩ cứ nhắm mắt bắt chước liều, như con lừa thổi sáo, con nhái muốn to bằng con bò, thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ, chẳng những không được lợi gì mà lại thiệt đến thân .

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

MÀY ĐÂU RỒI SÓC ƠI ?

     MÀY ĐÂU RỒI SÓC ƠI


   Từ mấy năm rồi, sáng nào đứng trước sân tập thể dục tao cũng thấy mày đi về. Thoạt đầu tao cũng không để ý và cũng không biết mày là con gì! Nhưng sáng nào cũng như sáng nào,từ rất sớm, tao cũng thấy mày chạy trên bó dây cáp điện,điện thoại, cáp truyền hình với cái đuôi dài rất mượt. Quê tao không có sóc và mày là con sóc đầu tiên mà tao biết và làm quen. Từ sợi dây cáp mày lần qua mái hiên nhà tao, chạy lên nóc và sau đó nhảy lên bụi tre vào vườn cây trái sum sê của ai đó sau nhà. Tao biết, những ngày tháng đầu mày rất sợ tao vì khi thấy tao mày chạy rất nhanh và cất lên tiếng kêu “két két” mà tao rất ghét và thấy tiếng mày kêu là dỡ nhất trong các tiếng kêu của các con vật mà tao biết! Nhưng rồi ngày tháng cũng đã làm mày thấy tao là một người bạn dễ gần vì tao chưa bao giờ có một hành động hay tiếng la hét nào để xua đuổi mày hay làm mày sợ. Đôi khi trên đường đi ăn về, thấy tao, mày cũng không e dè dừng lại trên bó dây cáp và nghiêng ngó nhìn tao. Cứ thế, tao và mày quen nhau, ngày nào cũng gặp nhau và việc ai người đó làm. Chuyện đó như là một điều hiển nhiên và tao coi mày như là của tao dù tao không biết nhà mày, vợ (chồng) con mày thế nào. Tao chưa bao giờ nghĩ, một ngày nào đó, mỗi sớm mai khi tập thể dục tao sẽ không bao giờ thấy mày nữa!
   Hơn một tuần nay miếng vườn sau nhà người ta đốn hạ cây cối để đào móng xây nhà. Buổi sáng cuối cùng tụi mình còn gặp nhau và mày còn dừng lại kêu “két két” như để trêu chọc tao vì như thể mày biết tao rất ghét tiếng kêu của mày.
   Tao đâu biết đó là tiếng kêu mày giã biệt tao!
   Bây giờ tao thấy nhớ tiếng kêu dễ ghét của mày, nhớ màu lông đen với cái đuôi dài rất mượt của mày.
  Mày đâu rồi,sóc ơi?

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

VỀ MIỀN TÂY (2)

      VỀ MIỀN TÂY   (2)


   2/ CẦN THƠ.

      Rời Xẽo Quýt khi chiều vừa xế. Nắng tháng 5 nóng đến ngột ngạt đến chẳng muốn ra khỏi xe. Tuy nhiên tỉnh lộ 30 vẫn còn giữ được chút hương đồng cỏ nội: hai bên đường còn nhiều vườn xoài, vườn ổi hoặc nhãn. Trái lại Quốc lộ 1 từ Vĩnh Long về Cần Thơ đã không còn giữ được chút nào nét đẹp vườn tược, đồng ruộng cũ. Và cả một con đường dài Sài Gòn-Cần thơ cũng thế. Đi trên đường, dù cố công tìm kiếm, cũng không còn thấy đâu nữa  những cánh đồng lúa mênh mông mỏi cánh cò bay, những sớm mai sương mù trên lúa che khuất những làng mạc, vườn tược với ông mặc trời đỏ ối hay buổi chiều đi qua cánh đồng mắt thấy những cột khói đốt đồng, mũi  ngửi thấy mùi rơm cháy của bà con nông dân đang làm vệ sinh đồng ruộng chuẩn bị cho một mùa lúa mới. Tất cả những cái đẹp xưa cũ đã thuộc về dĩ vãng, muốn thấy lại chỉ có cách vào sâu trong đồng vì dọc hai bên quốc lộ bây giờ nhà liên tiếp nhà, đâu cũng có cà phê võng, cháo cá miền Tây, hủ tiếu Mỹ Tho, Karaoke, nhà nghỉ…Tại sao không qui hoạch những cụm dân cư nhỉ? Không lẽ đến một ngày nhà tiếp nhà, tiệm tiếp tiệm, cà phê tiếp cà phê…dài dài không dứt từ Nam Quan cho đến Cà Mau? Xem ra cái bệnh” nhà mặt tiền” của bà con mình đã rất nặng!!!


                                                  Hồ bơi

       
                                   Bờ sông Hậu sau khu resort



   Chúng tôi đến Victoria Cần Thơ Resort khi đã chạng vạng. Vì là một chuyến đi chỉ được quyết định ở phút 89, không đăng ký khách sạn khác trước, lại nhằm ngày lễ Cần Thơ “cháy phòng” khách sạn, chúng tôi mới phải vào khu resort này. Nói thật, mình là dân hai lúa nên vào đây tự nhiên thấy mất tự tin và tiếc tiền dù mình chỉ là dân ăn theo (các bạn có thể biết qua bằng cách xem những tấm ảnh mình post ở đây).
   Ba năm xa Cần Thơ nên khi tái ngộ hết lo chuyện ở thì nghĩ đến chuyện ăn thôi! Phải là những món mà mình thích nhất: bún măng vịt, bún gỏi già, hủ tiếu xương…Không phải Sài Gòn không có nhưng không ngon bằng ở Cần Thơ.
   Bún măng vịt: ở đường Lê Thánh Tôn. Không chỗ nào ngon hơn! Chưa đến nỗi như phở quát, phở chửi ở Hà Nội nhưng thấy cảnh chen chúc ở đây mới thấy chỉ vì cái bao tử mà người ta chịu khó đến sợ! Trong cái nóng Nam bộ tháng 5, dù là buổi sáng, ăn xong tô bún rất ngon, mồ hôi mồ kê ướt đẫm cả cổ cả mặt. Thế nhưng ai đi ra khỏi tiệm cũng mặt mày phơi phới!



                                 Bún măng vịt

 Bún gỏi già: Ở khu thương mại Cái Khế, tiệm Ba Hoàng. Những sợi bún trong vắt, những con tôm đất đỏ hồng lột vỏ, những miếng ba rọi thái nhỏ…Nó gần như là bún mắm mà không phải bún mắm vì khi nấu người ta nêm bằng tương hột xay nhuyển, một ít me chỉ hơi chua chua chứ không chua như canh chua… Ước gì tôi có dịp thết bạn tô bún gỏi già, thực sự là một đặc sản của miền Tây sông nước.



                                                Bún gỏi già

   Hủ tiếu xương: ở khu Hoa Viên (đường Đề Thám). Là sợi hủ tiếu Mỹ Tho hơi dai hơn sợi hủ tiếu Sài Gòn nhưng cục xương ống to tổ chảng. Mình thích ngặm xương nên khoái món này. Nó không phải là hủ tiếu xương xí quách vì trên cục xương còn rất nhiều thịt và cục xương người ta cũng hầm chín vừa mềm để gặm chứ không hầm mềm đến mức không còn mùi vị như xương xí quách. Vừa nghe mình về Cần Thơ, bạn bè biết ý hết người này đến người kia gọi điện mời đi ăn hủ tiếu xương!



   Ôi! Đó mới là ba món điểm tâm! Còn biết bao món ngon khác mà mình ở lại chỉ có ba ngày!