CÔNG DUNG NGÔN HẠNH THẾ À ?
Chân lý có nhiều giá trị cũng thay đổi theo thời gian. Dĩ nhiên không xoành xoạch đổi thay như thời trang của các Cô, các Chị ngày nay, nhưng người phụ nữ gắn với Công Dung Ngôn Hạnh thời phong kiến ở Trung Hoa và Việt Nam xưa tưởng như bất biến, qua mấy ngàn năm giờ đã thay đổi và trong một vài trường hợp nó chẳng còn chút giá trị gì. Ngày nay chẳng ai đòi hỏi Nam phải “tam cương ngũ thường” và nữ phải “tam tòng tứ đức”. Tuy nhiên, theo tôi, tứ đức đối với phụ nữ bây giờ vẫn còn nhiều giá trị vì Công Dung Ngôn Hạnh chỉ làm cho người phụ nữ đẹp càng thêm đẹp dù bây giờ là thời đại của @ và kỹ thuật số…
Vậy “Công Dung Ngôn Hạnh” là gì? Để nhẹ nhàng cho vui tôi xin phép copy định nghĩa cà rỡn của bạn Shan Shin (trên mạng):
Ngày xưa, phụ nữ phải thực hiện "tam tòng tứ đức".
Tam tòng là "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử" tức là khi chưa lấy chồng thì nghe theo cha, lấy chồng thì nghe theo chồng, nếu chồng chết thì nghe theo con trai.
Tứ đức là "công, dung, ngôn, hạnh":
CÔNG: giỏi làm món nhậu
DUNG: mặt mũi dễ nhìn
NGÔN: ăn nói dễ nghe
HẠNH: cấm liếc ông hàng xóm
Tam tòng là "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử" tức là khi chưa lấy chồng thì nghe theo cha, lấy chồng thì nghe theo chồng, nếu chồng chết thì nghe theo con trai.
Tứ đức là "công, dung, ngôn, hạnh":
CÔNG: giỏi làm món nhậu
DUNG: mặt mũi dễ nhìn
NGÔN: ăn nói dễ nghe
HẠNH: cấm liếc ông hàng xóm
Kakaka…Ở đây tôi chỉ xin bàn đến tứ đức. Bạn Shan Shin đã có một định nghĩ rất buồn cười mà tôi xin trích để “thư giãn” một chút, thực tế từ đây ta có thể nôm na suy ra:
Công: sự khéo tay của người nữ trong công việc gia đình,
Dung: sự chăm sóc cái đẹp mặt mũi, cơ thể,
Ngôn : lời ăn, tiếng nói dịu dàng, dễ nghe, lịch sự, lễ phép
Hạnh : nết na, đạo đức…
Có thể có nhiều bạn không đồng ý vì đây là những qui định đã xưa cũ, nhưng theo tôi, phụ nữ, dù ở thời đại nào cũng nên biết nấu một bữa ăn ngon cho gia đình; mặt mày xinh đẹp; ăn nói mềm mỏng,duyên dáng, dễ nghe và …không được liếc ông hàng xóm!!! Chuyện làm đẹp thì bà nào, cô nào cũng thích; ăn nói thì học cũng được, bắt chước thì cũng ngày càng khá hơn nhưng không lý khi đã có gia đình ngày nào cũng đi nhà hàng, ăn cơm tiệm; hơn nữa khi chữ “công” đã giỏi thì dễ dàng sai bảo osin còn nếu không biết chút gì, khoán trắng cho cho họ 100% thì sẽ ngon cũng ăn,dở cũng ăn!
Sở dĩ hôm nay tôi đề cập đến vấn đề này vì cái ông hàng xóm của tôi có cách dạy con gái mà theo tôi là rất lạ!
Ông ta trước kia buôn phế liệu, vợ là thợ may. Hai người có cô con gái tên Thu rất xinh, năm nay là học sinh lớp 11. Ở đây xin mở một dấu ngoặc. Hồi trước ông nội của Thu, là một người thợ lao động chân tay, rất yêu vợ. Từ khi tôi về Sài Gòn (đã 8 năm) và làm hàng xóm của Ông ,thấy Ông là người đi chợ, nấu ăn, làm mọi chuyện nội trợ trong gia đình; còn bà chỉ trông coi quán cà phê cóc và trau dồi làm đẹp. Ông mất đã 5 năm vì ung thư phổi, bà cũng dẹp quán cà phê, bán đất lấy tiền gửi ngân hàng và sống trên lãi suất của món tiền đã gửi. Mọi người trong xóm và nhất là các con của bà đều cho là bà sống sung sướng, một đời luôn có người cơm dâng, nước rót mà chẳng phải động tay, động chân vất vả!
Trở lại với cháu Thu, ngoài những giờ đi học ở trường, ở nhà cháu không học hành mà cũng chẳng làm chút việc nhà nào. Lúc nào đi ngang qua nhà cũng thấy Thu ngồi chơi games hay chat chít gì đó trên điện thoại. “Công việc” duy nhất mà ba má giao cho cháu Thu làm là đổ đầy nước các khay đá trong tủ lạnh sau khi đã lấy đá dùng. Có người trong xóm thấy vậy đã hỏi ba má cháu và bảo sao không tập cho cháu làm việc nhà cho quen tay, biết việc thì đều được họ trả lời:” Biết làm gì cho cực? Không cần biết gì hết sau này sẽ sướng, sẽ khỏi làm gì cả, sẽ có người phục vụ như bà nội của nó đó!”
Phải vậy không? Không cần Công Dung Ngôn Hạnh gì hết!!!???



