Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

VÔ CẢM !

        CẢM !


 Chuyện xảy ra cũng đã gần hai năm, định viết đã lâu nhưng so sánh câu chuyện của mình với nhiều chuyện về sự vô cảm của con người trong cộng đồng, trong xã hội bây giờ,qua báo chí, qua báo mạng, thấy chuyện của mình chỉ là “nhỏ như con thỏ” nên đâm ra ngại viết. Thế nhưng câu chuyện nhỏ đó lâu lâu lại ám trong tâm trí tôi và những khi đó tôi như đánh mất lòng tin của mình về lòng tốt, lòng tương trợ giúp đỡ những người đang cơn khó khăn,nguy biến của con người trong một xã hội ngày càng thưc dụng, chỉ biết giá trị của đồng tiền và vật chất mà quên đi những lề thói đạo đức truyền thống của Tổ Tiên như:”Thương người như thể thương thân”, đừng làm cho người điều mà mình không muốn người làm cho mình…
   Hồi đó, cháu Hê ra, cháu ngoại của tôi, mới chừng tuổi rưỡi. Một sáng tôi xách chiếc Wave chở cháu đi chơi. Chiếc xe này của tôi là xe “chuyên dụng” để phục vụ các cháu đi học, đi chơi nên trang bị thêm một cái ghế đằng trước khi các cháu còn nhỏ, thậm chí ngày nay dù Hê ra đã ngoài ba tuổi cái ghế ấy vẫn còn. Rất cẩn thận, trước khi đi tôi còn dùng một chiếc nịt bằng vải nịt hai ông cháu vào nhau. Bây giờ tôi không còn nhớ tại sao nửa đường tôi muốn dừng xe dưới bóng râm của một cây bên đường, cách một trạm dừng xe bus chừng 3m, không hơn. Đoạn đường này có một lề đường bằng đá khá cao chừng 30 cm. Tôi nghĩ khi xe sắp dừng tôi sẽ chống chân phải vào lề đường và dừng hẳn lại. Nhưng ma quỹ xui thế nào, tôi đã chống chân hụt và hai ông cháu cùng chiếc xe ngã nghiệng vào lề đường! Lúc đó, một mình tôi không đứng dậy được vì chân phải bị chiếc xe đè lên, tay phải tôi ôm cháu Hê ra sợ cháu ngã ra đất! Tôi chỉ còn mỗi tay trái để vẫy, để ngoắc và miệng thì kêu cứu để nhờ giúp đỡ! Nhưng tôi càng kêu cứu, cháu Hê ra càng sợ hãi nên la khóc càng to. Thật là xui tận mạng, hai người khách đang ngồi chờ xe bus đang nói chuyện điện thoại và không hiểu sao lại nhìn về phía tay phải của họ, nghĩa là ngược hướng xe bus sẽ đến nên không thấy hai ông cháu tôi đang cần giúp đỡ. Tôi lại nhìn sang bên kia đường vừa la vừa vẫy tay cầu xin sự giúp đỡ. Con đường Nguyễn Duy Trinh ở Q2 này nhỏ thôi, chỉ có hai chiều ngược nhau cho xe cộ lưu thông. Nhưng tôi thật thất vọng, hai nhân viên bảo vệ trước đại lý của hãng Yamaha, đồng phục đàng hoàng, đứng khoanh tay trước ngực nhìn sang hai ông cháu tôi đang nằm bên đường mà không có một cử động nhỏ! Tôi lại quay nhìn sau lưng mình để chờ mong sự giúp của những người sẽ chạy xe đến, thế nhưng phải đến người thứ ba mới dừng lại để kéo hai ông cháu chúng tôi lên! Và người này, một thanh niên, đã thốt lên một câu làm tôi mát dạ và an ủi tôi phần nào:” Bác có sao không? Bác có cần cháu đưa bác và em bé về nhà không?” Tôi cám ơn người thanh niên tốt bụng vì tôi chỉ trầy chân sơ thôi, có thể về nhà mà không cần sự giúp đỡ nào khác.
   Phải ba tháng sau “tai nạn” này cháu Hê Ra mới dám lên ngồi xe của ông ngoại và tôi cũng rất buồn vì thấy sao mà con người vô cảm trước những khổ đau, khó khăn…của đồng bào mình đến thế!!! Làm phúc, việc nghĩa trong những trường hợp này có tốn kém tiền bạc gì đâu?

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

CỔ HỌC TINH HOA

    

      Tuần này mình rất bận nên xin copy vào đây hai bài học xưa cũ trong Cổ Học Tinh Hoa để các bạn đọc thư giãn mà ngẫm nghĩ cũng được.


LỢI MÊ LÒNG NGƯỜI 

Nước Tống có kẻ mất cái áo thâm . Anh ta ra đường tìm . Thấy người đàn bà mặc áo thâm, níu lại đòi rằng:"Tôi vừa mất cái áo thâm, chị phải đền trả tôi cái này". Rồi cứ giữ chặt cái áo không buông ra nữa . 

Người đàn bà cãi:
"Ông mất áo thâm, tôi biết đấy là đâu ? Áo tôi mặc đây là áo của tôi, chính tôi may ra" . 

Anh kia nói:
"Chị cứ phải đền trả áo cho tôi . Cái áo thâm tôi mất dầy, cái áo thâm chị mặc mỏng . Lấy áo thâm mỏng của chị đền áo thâm dầy cho tôi, còn phải nói gì lôi thôi nữa !"

Tử Hoa Tử

CHÚ THÍCH: Nước Tống là một nước chư hầu thời Xuân Thu sau phải mất nước, bị Tề lấy mất, ở vào huyện Thượng Khưu tỉnh Hà Nam (TQ) bây giờ .


LỜI BÀN: Mất áo trong nhà mà ra đường tìm, đã là chuyện buồn cười . Mất áo đàn ông mà đòi áo đàn bà lại là chuyện buồn cười . Mất áo thâm dầy bắt đền áo thâm mỏng mà cho là phải, lại là chuyện buồn cười nữa . Ôi cái lợi nó làm cho lòng người mê muội, chỉ biết có mình, không biết có ai, chỉ vụ lợi cho mình mà quên cả phải trái . Kẻ nào đã vụ lợi như thế , thì cái gì mà chẳng dám làm , cái gì mà chả dám nói ! Than ôi ! Cái đời kim tiền bây giờ biết bao nhiêu phường đòi áo như người nói trong chuyện này .



BẮT CHƯỚC NHĂN MẶT

Nước Việt có nàng Tây Thi nổi tiếng đẹp một thời . Nàng có chứng đau bụng, mà khi nào đau, ôm bụng nhăn mặt thì lại càng đẹp lắm .

Có người đàn bà ở cùng làng thấy mặt nhăn mà đẹp, muốn bắt chước, về nhà cũng ôm bụng mà nhăn mặt . Người làng trông thấy, tưởng là ma quỷ, nhà giàu thì đóng cửa chặt không dám ra, nhà nghèo thì bồng bế vợ con mà chạy trốn .

Trang Tử


CHÚ THÍCH: Tây Thi hoặc còn gọi Tây Tử là người con gái nước Việt ở thôn Trử La, làm nghề dệt vải, cha thì bán củi . Nàng nổi tiếng đẹp, sau vua nước Việt là Câu Tiễn vì thua nước Ngô, đem nàng hiến cho vua Ngô là Phù Sai .
Trang Tử sách của Trang Chu soạn, đến đời Ðường gọi là Nam Hoa chân kinh, Trang Tử, học đạo Lão Tử, sau người ta vẫn xưng Lão Tử với Trang Tử là tổ của Ðạo Gia .

LỜI BÌNH : Chỉ biết nhăn mặt là đẹp, không biết nét mặt phải thế nào thi nhăn mặt mới đẹp, thực là đáng tiếc ! Kẻ quên phận mình, chỉ muốn bắt chước người thì có khác gì người xấu muốn bắt chước nàng Tây Thi nói trong chuyện này không ? Ôi ! Bắt chước là một cái hay, nhưng nếu không chịu suy nghĩ cứ nhắm mắt bắt chước liều, như con lừa thổi sáo, con nhái muốn to bằng con bò, thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ, chẳng những không được lợi gì mà lại thiệt đến thân .

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

MÀY ĐÂU RỒI SÓC ƠI ?

     MÀY ĐÂU RỒI SÓC ƠI


   Từ mấy năm rồi, sáng nào đứng trước sân tập thể dục tao cũng thấy mày đi về. Thoạt đầu tao cũng không để ý và cũng không biết mày là con gì! Nhưng sáng nào cũng như sáng nào,từ rất sớm, tao cũng thấy mày chạy trên bó dây cáp điện,điện thoại, cáp truyền hình với cái đuôi dài rất mượt. Quê tao không có sóc và mày là con sóc đầu tiên mà tao biết và làm quen. Từ sợi dây cáp mày lần qua mái hiên nhà tao, chạy lên nóc và sau đó nhảy lên bụi tre vào vườn cây trái sum sê của ai đó sau nhà. Tao biết, những ngày tháng đầu mày rất sợ tao vì khi thấy tao mày chạy rất nhanh và cất lên tiếng kêu “két két” mà tao rất ghét và thấy tiếng mày kêu là dỡ nhất trong các tiếng kêu của các con vật mà tao biết! Nhưng rồi ngày tháng cũng đã làm mày thấy tao là một người bạn dễ gần vì tao chưa bao giờ có một hành động hay tiếng la hét nào để xua đuổi mày hay làm mày sợ. Đôi khi trên đường đi ăn về, thấy tao, mày cũng không e dè dừng lại trên bó dây cáp và nghiêng ngó nhìn tao. Cứ thế, tao và mày quen nhau, ngày nào cũng gặp nhau và việc ai người đó làm. Chuyện đó như là một điều hiển nhiên và tao coi mày như là của tao dù tao không biết nhà mày, vợ (chồng) con mày thế nào. Tao chưa bao giờ nghĩ, một ngày nào đó, mỗi sớm mai khi tập thể dục tao sẽ không bao giờ thấy mày nữa!
   Hơn một tuần nay miếng vườn sau nhà người ta đốn hạ cây cối để đào móng xây nhà. Buổi sáng cuối cùng tụi mình còn gặp nhau và mày còn dừng lại kêu “két két” như để trêu chọc tao vì như thể mày biết tao rất ghét tiếng kêu của mày.
   Tao đâu biết đó là tiếng kêu mày giã biệt tao!
   Bây giờ tao thấy nhớ tiếng kêu dễ ghét của mày, nhớ màu lông đen với cái đuôi dài rất mượt của mày.
  Mày đâu rồi,sóc ơi?

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

VỀ MIỀN TÂY (2)

      VỀ MIỀN TÂY   (2)


   2/ CẦN THƠ.

      Rời Xẽo Quýt khi chiều vừa xế. Nắng tháng 5 nóng đến ngột ngạt đến chẳng muốn ra khỏi xe. Tuy nhiên tỉnh lộ 30 vẫn còn giữ được chút hương đồng cỏ nội: hai bên đường còn nhiều vườn xoài, vườn ổi hoặc nhãn. Trái lại Quốc lộ 1 từ Vĩnh Long về Cần Thơ đã không còn giữ được chút nào nét đẹp vườn tược, đồng ruộng cũ. Và cả một con đường dài Sài Gòn-Cần thơ cũng thế. Đi trên đường, dù cố công tìm kiếm, cũng không còn thấy đâu nữa  những cánh đồng lúa mênh mông mỏi cánh cò bay, những sớm mai sương mù trên lúa che khuất những làng mạc, vườn tược với ông mặc trời đỏ ối hay buổi chiều đi qua cánh đồng mắt thấy những cột khói đốt đồng, mũi  ngửi thấy mùi rơm cháy của bà con nông dân đang làm vệ sinh đồng ruộng chuẩn bị cho một mùa lúa mới. Tất cả những cái đẹp xưa cũ đã thuộc về dĩ vãng, muốn thấy lại chỉ có cách vào sâu trong đồng vì dọc hai bên quốc lộ bây giờ nhà liên tiếp nhà, đâu cũng có cà phê võng, cháo cá miền Tây, hủ tiếu Mỹ Tho, Karaoke, nhà nghỉ…Tại sao không qui hoạch những cụm dân cư nhỉ? Không lẽ đến một ngày nhà tiếp nhà, tiệm tiếp tiệm, cà phê tiếp cà phê…dài dài không dứt từ Nam Quan cho đến Cà Mau? Xem ra cái bệnh” nhà mặt tiền” của bà con mình đã rất nặng!!!


                                                  Hồ bơi

       
                                   Bờ sông Hậu sau khu resort



   Chúng tôi đến Victoria Cần Thơ Resort khi đã chạng vạng. Vì là một chuyến đi chỉ được quyết định ở phút 89, không đăng ký khách sạn khác trước, lại nhằm ngày lễ Cần Thơ “cháy phòng” khách sạn, chúng tôi mới phải vào khu resort này. Nói thật, mình là dân hai lúa nên vào đây tự nhiên thấy mất tự tin và tiếc tiền dù mình chỉ là dân ăn theo (các bạn có thể biết qua bằng cách xem những tấm ảnh mình post ở đây).
   Ba năm xa Cần Thơ nên khi tái ngộ hết lo chuyện ở thì nghĩ đến chuyện ăn thôi! Phải là những món mà mình thích nhất: bún măng vịt, bún gỏi già, hủ tiếu xương…Không phải Sài Gòn không có nhưng không ngon bằng ở Cần Thơ.
   Bún măng vịt: ở đường Lê Thánh Tôn. Không chỗ nào ngon hơn! Chưa đến nỗi như phở quát, phở chửi ở Hà Nội nhưng thấy cảnh chen chúc ở đây mới thấy chỉ vì cái bao tử mà người ta chịu khó đến sợ! Trong cái nóng Nam bộ tháng 5, dù là buổi sáng, ăn xong tô bún rất ngon, mồ hôi mồ kê ướt đẫm cả cổ cả mặt. Thế nhưng ai đi ra khỏi tiệm cũng mặt mày phơi phới!



                                 Bún măng vịt

 Bún gỏi già: Ở khu thương mại Cái Khế, tiệm Ba Hoàng. Những sợi bún trong vắt, những con tôm đất đỏ hồng lột vỏ, những miếng ba rọi thái nhỏ…Nó gần như là bún mắm mà không phải bún mắm vì khi nấu người ta nêm bằng tương hột xay nhuyển, một ít me chỉ hơi chua chua chứ không chua như canh chua… Ước gì tôi có dịp thết bạn tô bún gỏi già, thực sự là một đặc sản của miền Tây sông nước.



                                                Bún gỏi già

   Hủ tiếu xương: ở khu Hoa Viên (đường Đề Thám). Là sợi hủ tiếu Mỹ Tho hơi dai hơn sợi hủ tiếu Sài Gòn nhưng cục xương ống to tổ chảng. Mình thích ngặm xương nên khoái món này. Nó không phải là hủ tiếu xương xí quách vì trên cục xương còn rất nhiều thịt và cục xương người ta cũng hầm chín vừa mềm để gặm chứ không hầm mềm đến mức không còn mùi vị như xương xí quách. Vừa nghe mình về Cần Thơ, bạn bè biết ý hết người này đến người kia gọi điện mời đi ăn hủ tiếu xương!



   Ôi! Đó mới là ba món điểm tâm! Còn biết bao món ngon khác mà mình ở lại chỉ có ba ngày!

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

VỀ MIỀN TÂY

VỀ MIỀN TÂY

   1/ XẼO QUÍT
    Ngày lễ vừa rồi có đến 5 ngày nghỉ, mình có dịp về lại miền Tây. Từ quốc lộ 1, đến ngã ba An Hữu vào tỉnh lộ 30 chừng 30 km, quẹo mặt vài cây số là đến khu du lịch Xẽo Quýt (XQ). Đây là khu di tích lịch sử có diện tích chừng 50 ha, trong đó có đến 20 ha là rừng tràm nguyên sinh. Xẽo Quýt thuộc 2 xã Mỹ Hiệp và Mỹ Long thuộc huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Trong kháng chiến chống Mỹ, XQ là căn cứ chiến lược để lãnh đạo nhân dân kháng chiến của tỉnh ủy Kiến Phong (nay là tỉnh Đồng Tháp).


                                                  Hội trường Tỉnh ủy
   Trời nắng nhưng đi lại trong khu rừng tràm nguyên sinh XQ chẳng cần phải đội nón, thỉnh thoảng đôi chút ánh nắng chiếu qua kẻ lá nhảy múa trên những cây tràm cổ thụ, những dây leo, những con rạch…Không khí nơi này thật là mát mẻ! Ban quản lý khu di tích XQ đã phục dựng những Hội trường Tỉnh ủy, hầm tránh bom chữ A, công sự chiến đấu chữ Z…Thỉnh thoảng nơi này, nơi kia còn sót lại những hố bom cũ bây giờ đầy nước. Hai nhân viên phục vụ việc chèo 2 chiếc tam bản cho chúng tôi tham quan khu di tích ăn mặc như những người chiến sĩ du kích ngày xưa, nam quân phục xanh với mũ tai bèo; nữ mặc bà ba đen khăn rằn quanh cổ.


                                           Tham quan khu di tích Xẽo Quýt bằng xuồng ba lá
   Dù chỉ còn diện tích 50 ha, nhưng XQ còn giữ lại hàng trăm loài động và thực vật. Vì tính đa dạng sinh học này mà XQ được gọi là Đồng Tháp Mười thu nhỏ.

                    
Rừng tràm nguyên sinh rất đẹp(ảnh trên mạng)
 
   Tham quan xong khu XQ thì cũng đã mệt và mỏi chân, nhà hàng trong khu du lịch luôn sẵn sàng phục vụ du khách những đặc sản nơi này. Cá lóc nướng trui cuốn lá sen non chát chát mà chấm nước mắm me chua chua cay cay thật không còn gì bằng!
   Bạn cũng có thể gọi một đĩa chim cu đất nướng muối ớt. Những chú chim mập ú, khi nướng chín, mỡ chim tươm bóng nhẩy, chỉ nhìn đã muốn động đũa, nhưng ăn món này phải dùng tay mới ngon! Và còn nhiều món nữa…

       

                                  Cu đất nướng muối ớt (ảnh trên mạng)


                                       Cá lóc nướng trui cuốn lá sen non ( nằm giữa con cá lóc và đĩa bún)

 

            

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

MÙA GIÓ CHƯỚNG

       MÙA GIÓ CHƯỚNG


   Chúng ta chắc ai cũng đã từng xem cuốn truyện Mùa Gió Chướng của Nguyễn Quang Sáng hay cuốn phim phóng tác cùng tên của đạo diễn Hồng Sến. Cả truyện lẫn phim đều là những tác phẩm rất hay. Nhưng ở đây tôi không làm công việc của nhà bình luận và đánh giá sách và phim ảnh, tôi chỉ nhớ về một vài đặc sản Nam Bộ trong mùa gió chướng.
   Nam bộ chỉ có hai mùa. Mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 10 và mùa khô từ tháng 11 đến tháng 4. Hết mùa mưa, một sáng bất ngờ thấy gió mạnh lên lao rao trong các tán lá dừa, khóm chuối, đôi khi bụi mịt mù: gió chướng đã về. Gió chướng là gió mùa Đông Bắc ở miền Nam. Đây là tên gọi của bà con nông dân Nam bộ đối với gió mùa Đông Bắc. Khi gió chướng mạnh, triều lên, nước biển xâm nhập sâu vào các dòng sông.” Sự xâm nhập mặn là một trong những yếu tố gây trở ngại (chướng) đến sản xuất nông nghiệp, thủy hải sản và sinh hoạt của nhân dân.”
   Cuối năm, dù là đất phương Nam, nhưng Nam bộ vẫn se se lạnh. Trong vườn, dọc các bờ ruộng, kênh rạch…bông so đũa nở trắng cây. Trước hiên nhà, giàn đậu rồng trái chi chít đu đưa trong gió. Tạo hóa thật khéo sinh, khéo dưỡng! Dưới sông mùa này cũng là mùa của tôm càng xanh. Theo tôi, trong các món canh chua Nam bộ, dù mỗi món có hương vị riêng, món canh chua tôm nấu bông so đũa là ngon nhất và có vị thanh thanh rất riêng!



Bông so đũa trắng


Bông so đũa màu đỏ

   Trong một bài trước kể về miền Nam tôi đã thuật lại cho các bạn một cách bắt tôm càng xanh đặc biệt là quậy nước mương cho đục để tôm xốn mắt trồi đầu lên và người bắt chỉ cần túm râu chú chàng xách lên. Tôm bắt lên hay mua về, lớn thì lột vỏ cắt khúc, nhỏ thì chỉ cần cắt đầu đuôi rồi ướp với chút nước mắm, tiêu, hành, bột ngọt. Bông so đũa lặt bỏ những tai xanh quanh cuống và nhị vàng đầu bông. Để có vị chua có thể dùng me, xoài non, trái bần xanh. Canh chín nêm bằng một ít rau ngò om (ngũ điếc), ngò gai là cả nhà sực nức mùi thơm! Không hiểu sao tôm và bông so đũa lại rất hợp nhau. Những con tôm hồng hồng,những bông so đũa trắng ngà, vài miếng cà chua, vài lát ớt đỏ trong tô nước canh trong vắt! Nhìn và ngửi là muốn ngồi vào bàn ngay! Bông so đũa giòn sật sật, chấm một chút nước mắm ngon, mới nhai có vị nhân nhẫn nhưng sau khi trôi khỏi cổ họng để lại một cái hậu ngọt ngọt làm muốn ăn mãi! Nước canh chua tôm so đũa ngọt chua thanh thanh khác hoàn toàn canh chua cá lóc, canh chua lá giang thịt gà, canh chua rau muống cơm mẽ hay canh chua cá linh bông điên điển…



 Canh chua tôm nấu bông so đũa

   Đậu rồng ( trái đậu có 4 khía như cây xương rồng) cũng là một đặc sản Nam bộ mùa gió chướng. Đậu rồng có bông tim tím rất đẹp. Trái đậu rồng có thể dùng chấm nước cá hay thịt kho ăn với cơm. Nhưng ngon hơn ta có thể xào đậu rồng đơn giản với tỏi và ngon ngất là đậu rồng xào thịt bò! Theo một tạp chí khoa học mà tôi đã được đọc, ở một số nước Đông Nam Á người ta dùng hạt đậu rồng như hạt đậu nành và thành phần dinh dưỡng trong đậu rồng cao hơn cả đậu nành!

Giàn đậu rồng


Đậu rồng xào thịt bò

  

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

BẠN NGHĨ GÌ?

   Sáng nay, vào mạng đọc bài báo sau đây mà tôi xin chép dành cho bạn nào chưa kịp đọc hoặc sẽ không có thời gian đọc. Đọc xong bài báo, tôi cứ suy nghĩ mãi! Người cha say xỉn, đánh đập vợ con và cuối cùng đã giết vợ! Tòa án tỉnh Quảng Ngãi đã kết tội tù chung thân cho tội ác của người cha nhưng các con đã phản đối và đề nghị tòa kết án tử hình đối với bị cáo. Cuối cùng tòa đã tuyên án tử hình đối với người cha, người chồng độc ác.
   Năm người con đều đề nghị tử hình người cha ruột của mình! Không lẽ đạo đức, luân lý ngày nay không còn khái niệm chữ hiếu đối với đạo làm con dù cha mình là người vô trách nhiệm, độc ác với vợ với con?
   Tòa án tỉnh Quảng Ngãi kêu án chung thân là hợp lý và nếu các con của bị cáo phản đối thì một bản án chung thân không ân xá cũng là quá đủ! Ở đây Tòa án đã theo đề nghị của các con và kết án tử hình người cha là Tòa Án đã không biết cách dạy cho các con của người cha độc ác biết là làm con thì phải Hiếu với Mẹ và cả với Cha và đồng thời khi Tòa Án kết tội chung thân không ân xá cũng là để tránh cho những người con tội Bất Hiếu.
   Các bạn nghĩ sao? Sau đây là bài báo tôi chép từ Vn.Ex:
Chiều 5/4, TAND tỉnh Quảng Ngãi mở phiên xử lưu động vụ án giết người, bị cáo là Trương Văn Thuận (49 tuổi, ngụ xã Đức Hòa, huyện Mộ Đức).
Theo điều tra, ông Thuận làm nghề thợ rèn. Năm 1984, ông kết hôn với bà Nhiệm, làm nghề nông sống ở xã Đức Hòa, huyện Mộ Đức. Tháng 5/1988, ông gây ra vụ hiếp dâm, rồi chuyển đến sống ở tỉnh Lâm Đồng và Gia Lai. Năm 2002, ông Thuận cùng vợ con trở về quê Quảng Ngãi làm nghề cửa sắt ở thôn Phước Xã, xã Đức Hòa.
Suốt nhiều năm chung sống, ông Thuận bị cho là thường xuyên say xỉn, hành hạ vợ con. Chính quyền địa phương nhiều lần khuyên nhủ, giáo dục nhưng ông này vẫn "chứng nào tật ấy". Không chịu nổi đòn roi của người cha tàn bạo, 5 đứa con lần lượt đến nơi khác sinh sống. Bà Nhiệm ở lại quê và liên tục bị người chồng vũ phu hành hạ.
Đầu tháng 3/2012, sau khi đánh vợ thâm tím người, ông Thuận gí điện khiến bà Nhiệm kêu khóc thảm thiết. Lần đó, ông Thuận bị chính quyền xã Đức Hòa cảnh cáo trước dân. Hai tháng sau đó, Thuận tiếp tục say xỉn, đánh vợ gây thương tích, gãy tay phải. Công an xã Đức Hòa xử phạt hành chính 600.000 đồng vì hành vi bạo hành gia đình nhưng ông không chịu nộp. Sau đó, bà Nhiệm gửi đơn ra tòa xin ly hôn. Trong thời gian chờ giải quyết, bà đến sống cùng con gái ở thành phố Quảng Ngãi.
Một trong những người con của ông Thuận đề nghị Hội đồng xét xử TAND tỉnh Quảng Ngãi tử hình người cha tàn nhẫn tại phiên tòa ngày 5/4. Ảnh: Trí Tín.
Một trong những người con của ông Thuận đề nghị TAND tỉnh Quảng Ngãi tử hình người cha tàn nhẫn tại phiên tòa ngày 5/4. Ảnh: Văn Trọng.

Ngày 29/11/2012, bà Nhiệm về quê dọn nhà cửa. Sau khi nài nỉ vợ rút đơn ly hôn không thành, ông Thuận đã dùng tay phải kẹp cổ, đập đầu bà Nhiệm vào tường nhà... Biết vợ chết, ông ta mang theo một chai thuốc diệt cỏ và gói thuốc diệt chuột rồi lên núi lẩn trốn với ý định tự tử. Tìm đến cái chết không thành, 4 ngày sau ông bị bắt.
Tại phiên toà, đại diện VKS đề nghị mức án tù chung thân đối với người đàn ông giết vợ này, nhưng các con của bị cáo lần lượt đứng lên phản đối. "Tội ác giết mẹ chúng tôi khó thể nào tha thứ, đề nghị HĐXX tuyên tử hình", một người con ông Thuận nói trong nước mắt.
Xét hành vi giết vợ quá tàn nhẫn, TAND tỉnh Quảng Ngãi đã tuyên phạt ông Thuận án tử hình.
Trí